phủ trời
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Chỗ vua đóng đô, kinh đô: "phủ trời" là một từ cổ, dùng để chỉ nơi vua chúa đóng đô, đặt triều đình, tức là kinh thành, kinh đô của một quốc gia.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Thăng Long xưa là phủ trời của nước Đại Việt. (Thăng Long ngày xưa là kinh đô của nước Đại Việt.)
- Khi chiếm được phủ trời, quân địch đã kiểm soát toàn bộ trung tâm quyền lực. (Khi chiếm được kinh đô, quân địch đã kiểm soát toàn bộ trung tâm quyền lực.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "phủ trời" thường xuất hiện trong văn chương, sử sách cổ để chỉ kinh đô, mang sắc thái trang trọng và cổ kính.
- Sử sách chép: "Dời đô về phủ trời mới, mở mang bờ cõi". (Sử sách chép: "Dời đô về kinh đô mới, mở mang bờ cõi".)
Biến thể và từ gần giống
- Kinh đô (danh từ): nơi đóng đô của vua, trung tâm chính trị.
- Kinh thành (danh từ): thành phố lớn, nơi đặt kinh đô.
- Đế đô (danh từ, cổ): kinh đô của đế vương.
Từ đồng nghĩa
- Kinh đô: nơi đặt triều đình.
- Kinh thành: thành phố trung tâm, nơi vua ở.
- Đô thành: thành phố lớn, thủ đô.
Lưu ý
- "Phủ trời" là một từ Hán Việt cổ, ít được dùng trong ngôn ngữ hiện đại, chủ yếu xuất hiện trong văn cảnh lịch sử, văn học cổ hoặc với ý nghĩa biểu trưng, trang trọng.
- chỗ vua đóng đô